Công lý cho Toàn

Hãy lên tiếng vì một xã hội minh bạch

Chữ ký :
11811
59.06% Hoàn thành

Đạt 59.06% so với mục tiêu 20000 Chữ ký

Người nhận
Nguyễn Kim Tiến

 Sài Gòn ngày 18/2/2016, gia đình Dương Châu Toàn và bạn bè đã có cuộc họp với Phó Giám Đốc bệnh viện Thống Nhất và ekip mổ và cấp cứu cho Toàn. Mục đích của cuộc họp là để tìm ra nguyên nhân của sự ra đi đột ngột của Toàn sau ca mổ nối móc dây chằng - điều mà gia đình chưa được biết rõ cho đến khi Toàn mất. Kết luận được đưa ra từ phía bệnh viện trong suốt buổi họp là “KHÔNG XÁC ĐỊNH ĐƯỢC NGUYÊN NHÂN GÂY TỬ VONG CHO TOÀN"...

Sơ lược về sự việc của Toàn: 

Toàn bị ngã xe máy do tránh một người chở hàng vào ngày 6/1, bị trầy chân và đau đầu gối. Toàn không chấn thương đầu hay phần nào khác. Sau khi ngã, Toàn được đưa vào cấp cứu ở bệnh viện Thống Nhất, các bác sĩ chẩn đoán là Toàn đứt móc nối dây chằng chân trái, tuy nhiên vì máu bầm chưa tan nên chưa thực hiện phẫu thuật nối dây chằng ngay lập tức được, nên chờ khoảng 12 ngày sau mổ.

12 ngày sau, chị Th (chị gái Toàn) đưa anh đến khoa ngoại dịch vụ để phẫu thuật nối dây chằng. Ca phẫu thuật diễn ra khá suôn sẻ khoảng từ 17g30-19g tối 18/1.

Tuy nhiên, ca phẫu thuật này được thực hiện lâu gấp 3 lần so với 1 ca nối dây chằng cũng được thực hiện trước Toàn của một bệnh nhân tên H. Bác sỹ giải thích là do bác sỹ chọn cách làm thủ công để tốt hơn cho trường hợp của Toàn. Ca phẫu thuật được thực hiện bằng phương pháp gây tê tuỷ sống. Trong lúc phẫu thuật, Toàn còn trò chuyện bình thường với các bác sỹ. Bác sỹ Q, người trực tiếp mổ Toàn còn cho biết anh rất cảm động vì Toàn tránh người chở hàng nên mới té dù biết phần thiệt sẽ ở phía mình.

Sau đó Toàn không có biểu hiện gì lạ. Em gái Toàn túc trực ngay bên cạnh để chăm sóc Toàn suốt thời gian. Toàn nằm chung phòng với H – người cùng được mổ dây chằng lúc chiều.  Khoảng 1g40 thì Hoà kêu đau nên y tá D vào tiêm thuốc giảm đau cho H vào mông. Toàn vẫn ngủ. Khoảng gần 4g sáng 19/1, Toàn thức dậy và kêu đau. Em gái Toàn đi tìm và thông báo cho y tá D. D vào và chích 1 mũi thuốc cho Toàn vào bắp tay trái. H có xin được chích thêm thì D cho biết không được vì mỗi người chỉ được chích 1 lần.

Sau khi chích, Toàn kêu khát nước và muốn đi tiểu. Toàn tiểu không tự chủ và nước tiểu rất nóng. Khoảng 40 phút sau Toàn kêu đau. Khi em gái hỏi đau ở đâu thì Toàn chỉ vỗ vỗ vào háng mà không nói được nữa. Sau đó Toàn co giật và chảy nước dãi nhiều. Em gái Toàn phải kêu đến lần thứ 2 thì y tá D nói em lấy muỗng đưa vào miệng Toàn để Toàn không cắn lưỡi. Sau đó D đẩy Toàn vào phòng cấp cứu. Lúc này tim Toàn chỉ còn 34-36 nhịp/ phút. Họ tiêm cho Toàn thuốc tăng áp và Atropin trước khi bác sỹ xuất hiện khoảng 5 phút sau đó. Toàn được kích tim. Nếu kích thì tim đập, không kích thì tim không đập. Sau hơn 1 tiếng cấp cứu, đến khoảng 6g40 sáng thì Toàn có nhịp tim và huyết áp lại.

6h40, Toàn được đưa xuống phòng hồi sức/hậu phẫu trong tình trạng hôn mê sâu. ( Toàn hôn mê sâu từ lúc đó cho đến khi mất). Gia đình nhận được chẩn đoán từ bệnh viện là Toàn bị “tim tiềm ẩn".

Gia đình không đồng ý với kết luận này vì trước khi mổ Toàn hoàn toàn khoẻ mạnh, đang làm tiếp viên hàng không ( công việc đòi hỏi được khám sức khoẻ và tim rất kỹ) và Toàn chỉ có những dấu hiệu lạ khoảng 40 phút sau mũi chích giảm đau. Gia đình nhờ vả để mời được có một cuộc hội chẩn với hai bác sĩ bệnh viện khác và được báo là tình trạng của Toàn: đã quá trễ và Toàn suy đa tạng.

Toàn nằm ở phòng này vài ngày thì tình hình xấu hơn, phải đi lọc thận. Sau đó Toàn được chuyển lên khoa hồi sức tích cực chống độc nằm thêm một thời gian nữa trước khi bị xuất huyết dạ dày, máu tràn ra miệng và mũi, đi vệ sinh ra máu trong khoảng 4 ngày cuối.

Trong suốt thời gian Toàn nằm tại bệnh viện Thống Nhất. Gia đình có chủ động tìm các bác sỹ đầu ngành ở những bệnh viện khác đến khám và hội chẩn cho Toàn ( bệnh viện Thống Nhất có mời nhưng không được). Tất cả các bác sỹ đều kết luận đã quá trễ và cầu mong một phép màu. Phép màu đã không xảy ra dù người thân hết lòng chăm sóc, ở bên trò chuyện để não Toàn thức lại. Toàn ra đi vào ngày 13/2 sau 26 ngày hôn mê sâu trong viện.

Trong cuộc họp với bệnh viện sau khi gia đình đã chôn Toàn, những câu hỏi của gia đình đưa ra đều được BVTN trả lời một cách đầy lẩn tránh, vòng vo và không khớp nhau. Những thắc mắc và câu hỏi được đặt ra:

 

1. Tại sao sau khi phẫu thuật, không có bác sỹ cấp cứu hoặc bác sỹ gây tê trực mà chỉ có y tá trực? Chỉ cần cấp cứu chậm mấy giây thôi cục diện đã khác. Trong trường hợp của Toàn, bác sỹ chỉ có mặt sau 5 phút từ lúc Toàn rơi vào trạng thái nguy hiểm vì chạy từ tầng 1 lên tầng 6.

2. Tại sao lại tiêm thuốc cho Toàn khác với thời gian chỉ định của bác sỹ mổ ( chỉ định là 12g-1g nhưng tiêm là lúc 4g)?

3.  Tại sao lại có sự trả lời không nhất quán của các bác sỹ và y tá về thời gian chích thuốc?

4.  Tại sao gia đình phải chạy vạy đi “gom” bác sỹ mổ và bác sỹ phòng hồi sức để hỏi xem thực hư là Toàn đang bị gì trong khi các anh lẩn tránh? Sau 4 tiếng đồng hồ, người nhà mới gặp được 2 anh bằng cách “phục kích”?

5.  Bệnh viện khẳng định Toàn không sốc thuốc nhưng không có cơ sở y khoa. Họ chỉ dùng “y đức” của một người bác sỹ để bảo đảm việc đó.

6.  Khi được hỏi sao không test thuốc trước khi chích? Bệnh viện cho biết hiện nay quy định là không cần test thuốc nữa mà chích luôn! Chúng tôi rất bất ngờ với quy định này!

7.  Thuốc được tiêm được y tá cho biết là Mobic. Khi được hỏi liều lượng như thế nào anh này cho rằng tiêm 1 ống. Và anh này khai là tiêm lúc 2g sáng – không khớp với lời khai của em gái Toàn.

8.  Tại sao không cho người nhà biết và ký đồng ý chích thuốc gì và liều lượng như thế nào?

9.  Kết luận của bệnh viện như sau: “Toàn mất không rõ nguyên nhân. Đây cũng là điều bí ẩn giống như vụ mất tích máy bay MH370. Không phải cái gì mình cũng hiểu và giải thích được và những nguyên nhân mà bệnh viện cho là khả thi có thể là tim tiềm ẩn mặc dù trước khi mổ đã kiểm tra kỹ và không có bất cứ dấu hiệu gì của bệnh tim”. Khi được hỏi là vậy sao lại bộc phát sau khi mổ được. Bác sỹ lại cho biết đó là những điều thuộc về cơ địa mỗi người đôi khi y khoa không giải thích được. (!!!)

11. Vệ sinh tại 2 phòng hồi sức mà Toàn đã nằm rất tệ. Nước khử trùng tay đã hết 4,5 ngày không ai thay. Dép và áo blouse cho người thân mặc (để phòng ngừa lây truyền mầm bệnh từ người nhà sang cho bệnh nhân)  thì hôi và dính bẩn hầu như không được giặt trong nhiều tuần. Khi chia sẻ với bệnh viện thì gia đình cũng nhận được câu trả lời rất ngoại giao “ bệnh viện ghi nhận nhưng mỗi ngày đều giặt”. Bất cứ ai cũng có thể vào và tự kiểm chứng. Chính những vật dụng này là nguồn lây nhiễm vi khuẩn cho bệnh nhân đang điều trị hồi sức ở đây.

12.  Bệnh viện thanh toán gần như toàn bộ viện phí của Toàn. Tại sao bệnh viện phải làm như vậy?

Nói thêm là thái độ và tác phong làm việc của các y tá trực rất thiếu chuyên nghiệp. Khi Toàn có những dấu hiệu lạ như chảy máu, máy hỗ trợ kêu liên tục,... vì không rõ tình trạng Toàn như thế nào nên người nhà hoảng hốt báo ngay cho y tá trực nhưng họ phản ứng rất chậm chạp, thờ ơ, có khi phải kêu đến lần thứ ba họ mới đến kiểm tra Toàn. Ngoài ra, ekip y tá trực rất ồn ào, vô tư cười nói, đánh bài, gọi nhau, trò chuyện lớn tiếng trong khu vực Hồi sức tích cực, nơi mà các bệnh nhân ở đây đã trong tình trạng rất nặng cần được yên tĩnh nghỉ ngơi để hồi phục.

Toàn đã “chiến đấu” kiên cường trong suốt 26 ngày nhưng lý do Toàn ra đi thì mãi mãi bí ẩn như vụ mất tích máy bay MH370 ( so sánh của bệnh viện). Gia đình, bạn bè và đồng nghiệp của Toàn mất đi một người con, người em, người anh, người bạn chỉ sau một cuộc phẫu thuật dây chằng đơn giản. Mọi dấu hiệu và cách trả lời đều cho thấy sai phạm rõ ràng của bệnh viện chỉ có điều bệnh viện không công nhận và chỉ ra chỗ sai của mình.

 

Gia đình không hề muốn làm lớn chuyện vì Toàn đã yên nghỉ và bệnh viện cũng nhiệt tình cứu chữa cho Toàn trong khi Toàn hôn mê nên chỉ muốn gặp bệnh viện để có được câu trả lời thoả đáng thay vì cho pháp y hoặc công an vào cuộc. Nhưng câu trả lời và cách trả lời của bệnh viện hoàn toàn không hợp lý, vô trách nhiệm và thiếu nhân văn.

 

Khi có người thân rơi hoàn cảnh này, chúng tôi hiểu nó đau lòng và khó chấp nhận như thế nào. Tưởng tượng người thân của bạn vào một bệnh viện lớn để làm một tiểu phẫu đơn giản và rồi họ ra đi đột ngột, không hề có sự chuẩn bị gì và bao kế hoạch tương lai đang chờ phía trước đều dang dở. Nếu một người trẻ bị bệnh nan y mà mất thì nỗi đau sẽ khác nhưng nếu một mạng người, một người mạnh khoẻ ra đi vì sự vô trách nhiệm, ẩu tả và bao che của một tập thể những người được gọi là lương y thì nỗi đau này còn day dứt và oan ức gấp bội. Và chắc chắn nó sẽ còn lặp lại.

Vì mong không ai gặp phải trường hợp tương tự, chúng tôi chia sẻ câu chuyện để các bạn biết và ý thức được cách giải đáp vô trách nhiệm của một bệnh viện uy tín để các bạn tự tìm cách bảo vệ mình và người thân của mình khi tham gia vào các dịch vụ y tế. Toàn là người khoẻ mạnh, có người thân quen biết rộng, đủ sắc sảo để tìm các mối quan hệ để cứu Toàn mà còn kết thúc như vậy. Nếu là người nghèo, yếu thế chắc chắn sẽ còn ra đi tức tưởi hơn.

 

Nếu như ngày 8-3-2014 chuyến bay định mệnh MH370 biến mất khỏi màn hình rada một cách bí hiểm thì gần 2 năm sau 13/2/16 chàng tiếp viên hàng không tài hoa bạc mệnh Dương Châu Toàn ra đi vĩnh viễn, suốt đời cũng sẽ là một ẩn số....

 

Và nếu hôm nay là Toàn, thì ngày mai sẽ là ai ra đi “không rõ nguyên nhân”?

Đừng để người thân của chúng ta là nạn nhân tiếp theo.

Thảo luận